“…Hành lang vắng lặng
Trùm khoá đã nghiên cứu sơ đồ khách sạn và hệ thống đánh số các phòng. Y lấy chìa khoá phòng 641 từ túi áo trong, cầm với vẻ bình thường trong tay và thong thả đi về oháo căn phòng có số như vậy mà y biết chắc.
Chiếc chìa khoá này y đã với được đầu tiên tại phi trường Moisant. Trùm Khoá xưa nay bao giờ cũng tuân thủ thứ tự.
Cửa phòng số 641 ở trước mặt y đây rồi. Y dừng lại. Dưối chân cửa không thấy ánh sang. Bên trong không có tiếng động. Y rút đôi găng tay, mang vào.
Y cảm thấy các giác quan thính nhạy. Y ấn chìa khoá vào ổ, không một tiếng động. Khoá xoay rồi. Cửa mở cũng không tiếng động. Y rút chìa khoá ra, bước vào bên trong và nhẹ nhàng khép cửa lại.
Ánh bình minh nhàn nhạt đã làm cho phía bên trong bớt tối mò. Trùm Khoá đứng yên, xác định hướng và chờ cho mắt y quen với ánh sang yếu ớt. Cảnh nhập nhoạng này chính là lý do tại sao bọn trộm khách sạn lão luyện thích chọn thời gian này trong ngày để hoạt động. Ánh sang đủ cho chúng nhìn và tránh các vật chướng ngại, và may thay lại không bị người khác để ý. Còn có những lý do khác nữa. Đây cũng là thời điểm mà sinh hoạt ở mọi káhc sạn im ắng nhất, nhân viên trực ca đêm thì không mấy cảnh giác nữa vì nghĩ rằng ca trực của họ sắp kết thúc. Còn nhân viên ca ban ngày thì lại chưa đến. Các khách trọ, kể cả những người đi chè chén và la cà muộn ở ngoài khách sạn, lúc này đều đã trở về phòng mình và thường đang ngủ say…” – Trích đoạn Khách sạn
Mời bạn đón đọc.