KINH DỊCH là pho sách "rất cổ trong triết học sử Á Đông", là bộ "sách lạ trong văn học giới của nhân loại".
Cái gốc của Kinh Dịch xuất hiện từ rất xa xưa, bắt đầu "chỉ là một nét vạch ngang, rồi từ một nét vạch ngang đó xoay xoả, biến đổi", dẫn tới nguyên thuỷ của Kinh Dịch chỉ là "một mớ vạch liền, vạch đứt", rời rạc, độc lập với nhau, vì ra đời khi không có "văn tự" nên thủa ban đầu các hình vạch "chưa có tên hiệu, chữ nghĩa" gì cả.
Sau đó, trải qua lịch sử hàng ngàn năm, được lớp lớp các bậc thánh hiền và học giả liên tục phát triển, không ngừng bổ sung, liên tiếp chú giải, cho nên từ sách "đoán, dự đoán" (bói toán), dần dần Kinh Dịch trở thành pho sách "rộng lớn, ngày càng đầy đủ, bao hàm muôn lý mênh mông" được trình bày theo những luật lệ, thể thống nhất định.
Điều thần kỳ của Kinh Dịch là, bắt nguồn từ vật thể và sự việc vốn có, đã đề cập tới "sự lý" biến động vô cùng trong tự nhiên, vô tận trong cõi người, đã bàn tới muôn ngàn mối quan hệ qua lại giữa người với người và với giới tự nhiên... Giá trị thuyết phục và hết sức hấp dẫn của Kinh Dịch là đã cô đúc "muôn lý mênh mông" về vũ trụ, nhân sinh, về xã hội, về sử học, văn học, triết học... thành "kinh", thành "đạo", làm khuôn mẫu để người đời nhận biết, suy ngẫm, phán đoán, ứng nghiệm, đối nhân xử thế... Kinh Dịch không chỉ cần cho người "quân tử", mà là "đạo" hữu ích đối với tất cả các "ngôi, thứ" trong cõi người - từ các tầng lớp trong dân thường đến các giai tầng cai quản cả cộng đồng. Kinh Dịch không chỉ có ý nghĩa về mặt "đạo lý làm người" mà còn là cơ sở triết lý cho nhiều lĩnh vực khoa học.