Hà Nội trong cái nhìn của những người Việt trẻ, những người không chỉ đam mê tìm hiểu lịch sử Việt Nam nói chung mà còn mang trong mình khát khao cháy bỏng được tìm hiểu, nghiên cứu về mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên, nơi mình gắn bó suốt cả cuộc đời học tập và làm việc. Mỗi người yêu Hà Nội, say mê Hà Nội đều tìm được từ Hà Nội một góc nhỏ, một khoảng nên thơ riêng để đặt cuộc đời mình vào một cách thể hiện mối giao hòa xúc cảm giữa Hà Nội và cái tôi của mình. Từ đó, họ đúc kết thành những tài sản tinh thần và cả những tài sản vật chất đóng góp cho Hà Nội. Chúng tôi mong muốn dùng ngôn ngữ viết và ngôn ngữ hình ảnh để chuyển những giá trị tinh thần vào bên trong và thể hiện ra những vật chất còn sót lại, giữ gìn nó qua thời gian.
Hà nội của ban – của tôi có thể là những khoảnh khắc chẳng bao giờ lặp lại, là một buổi sớm ban mai, sương giăng nhẹ trên rặng liễu ven Hồ Gươm, lại có khi là những cảnh đời ngược xuôi trong khu phố cổ đông đúc, tấp nập, một bóng áo dài thướt tha, một dãy dài xích lô chờ khách, những gánh hàng rong vẫn dẻo dai vượt khắp nẻo đường. Có những líc thanh bình, lại có khi sục sôi ngọn lửa đấu tranh, có những lúc tấp nập, phồn hoa lại có khi vắng lặng, tiêu điều…….
Nhà văn hóa Hữu Ngọc đã từng hoài niệm về văn hóa Hà Nội xưa: “Ngày tôi còn bé, vào mùa hè, nhiều gia đình để một vại nước vối với một chiếc gáo dừa, vài cái bát sành để khách qua đường khát nước có thể dừng lại uống. Người Hà Nội đưa cái gì cho ai cũng đưa bằng hai tay. Ngày chủ nhật còn gọi là “Ngày chủ nhật từ thiện”vì trong ngày đó bất kỳ người ăn xin nào đến nhà cũng sẽ được biếu 1 trinh, số tiền đủ cho trẻ con ăn kẹo…” Nhạc sĩ Hoàng Vân bổ sung thêm vào bức tranh đẹp và tĩnh lặng ấy một cách nhiệt thành: “Thỉnh thoảng mới thấy người đi trên phố, cửa hàng của hiệu chỉ tập trung ở vài con phố, còn lại nhà cửa thường đóng im ỉm (dù con phố cũng được tính là trong khu 36 phố phường). Người Hà Nội thời đó ra phố đều ăn mặc rất chỉnh tề, chẳng bao giờ thấy quần áo bẩn. Phụ nữ bán hàng rong (xôi, chè, cháo ,mì..), kể cả những người ngoại thành vào bán trong thành phố đều phải mặc áo dài (tất nhiên áo dài của ngày xưa cổ không cao đến tận cằm, tà cũng chỉ dài khoảng đầu gối). Xe ô tô gỉ hay tróc sơn là phải sơn lại ngay. Dịp cận Tết, toàn thành phố được quét vôi hay sơn lại, trông cứ như nhà mới, năm nào cũng thế. Nếu không cảnh sát sẽ đến phạt ngay lập tức.”
Được sự ủng hộ và giúp đỡ của Hội kiến trúc sư Việt Nam, hòa chung với không khí rộn ràng hướng tới Đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, 3D Hà Nội xin giới thiệu với các bạn những hình ảnh Thăng Long – Hà Nội xưa được tái hiện qua công nghệ 3D. Từ sau triển lãm Hà Nội – những góc nhìn thời gian năm 2007, chúng tôi vẫn tiếp tục con đường mà mình đã lựa chọn, luôn cố gắng hoàn thiện và làm mới mình.
Quyển sách ảnh này đánh dấu một chặng đường, cũng là lời tri ân đến những người đã cổ vũ động viên và giúp đỡ 3D Hà Nội trong suốt thời gian qua và là một món quà mà chúng tôi – những người trẻ yêu Hà Nội muốn dành tặng cho mảnh đất thân yêu này…